Hành trình tới thác Bột Phép #1

Và trong thư này, tôi muốn kể cho nghe một câu chuyện nhỏ, về một thế giới khác, những nhân vật khác.

______________________


Chuyện kể về một vùng đất rất xa, nơi có những ngôi làng kì lạ ở sát nhau. Làng ở đây không có những con người bằng da bằng thịt, mà lại là những người tí hon làm từ những chất liệu khác nhau. Làng Vải thì dân làng có bề ngoài là những chất vải khác nhau, làng Sắt thì dân làng vô cùng cứng cáp và chắc khoẻ, làng Gỗ thì dân làng nom giống Pinocchio với đủ loài gỗ,...

Điều đặc biệt ở đây là những đứa trẻ ở đây đều có cơ hội để lớn lên và trở thành một người bình thường bằng da bằng thịt. Tuy vậy, con đường để tới thác Bột Phép vô cùng gian nan, đường đi hiểm trở, nếu không chuẩn bị và sẵn sàng thay đổi bản thân, bù đắp những thiếu sót cho chất liệu của bản thân mình để đối mặt với những khó khăn trên đường đi thì dễ nản, hoặc chẳng thể tới được thác Bột Phép, hoặc có tới thì cũng chẳng thể biến thành người. Thực ra đường tới thác Bột Phép còn có thể nhờ sự trợ giúp của một người khác đã biến thành người quay lại để giúp, đỡ mình qua những khó khăn để tới được thác Bột Phép dễ hơn. Hoặc đôi khi là tụi nhỏ sẽ lập nhóm giữa các làng khác với nhau để có thể bù đắp những thiếu sót cá nhân. Nhưng ngặt một nỗi, không phải ai trở thành người rồi cũng kiên nhẫn đi lại con đường ấy một lần nữa. Hoặc là không phải đứa trẻ nào cũng dễ hòa đồng để dễ kết nhóm. Nên chúng sẽ phải lọ mọ đi một mình.

Vùng đất ấy còn có một ngôi làng nữa, đó là làng Sứ. Dân làng Sứ cũng có những nước da khác nhau tuỳ vào màu sứ khác nhau, nhưng đều có điểm chung là nom thì cứng cáp mà lại rất dễ vỡ. Làng Sứ không nhiều trẻ con cho lắm, tụi nhỏ thường dễ bị vỡ bởi rất nhiều lí do. Và khi bị vỡ, tụi nhỏ tuy có được gắn keo lại nhưng những vết sẹo nứt đó sẽ vẫn còn đó đi theo tụi nó về sau. Có đôi khi mọi người còn nghĩ do tụi nó nghịch ngợm nên mới dễ vỡ, ít ai thực sự hiểu là bản thân tụi nhỏ vốn mỏng manh hơn các bạn chất liệu khác.

Bởi vậy, có những người mãi là Gỗ, là Đá cứng nhắc, khô khăn. Lại có những người mãi là Vải dễ bị tác động, dễ bị vò nhăn nhúm, dễ dính bụi, bẩn. Và cũng có những người mãi là Sứ mong manh, sẵn sàng vỡ vụn. Dù thế việc được tiến tới làm một con người bình thường là ước mơ của toàn bộ dân làng, và nếu đủ quyết tâm họ sẽ tìm mọi cách để trở thành con người.

Ở làng Sứ có một em bé tên là Lam. Em là một cô bé sứ vui tính. Em luôn biết cách tô lên bản thân những màu sắc thật là đẹp để mọi người lúc nào cũng thấy cô bé là một cô bé sứ xinh đẹp. Cho dù điều đó đôi khi có thể làm tổn thương em vì việc bôi màu lên người quá nhiều có thể làm em trở nên khô cứng và không còn giữ được màu nguyên bản của em.

Năm 19 tuổi, cô bé quyết định sẽ bắt đầu cuộc hành trình đi tìm tháp Bột Phép của riêng mình với sự ủng hộ của mẹ. Chuyến hành trình sẽ không hề dễ dàng đây, nhưng em nghĩ là sẽ ổn thôi vì mẹ em là người rất tài giỏi và đã hoàn thành chuyến hành trình hóa thành người bình thường của riêng mẹ và đang quay lại đỡ em đi. Nhưng cho dù là thế thì con đường đó vẫn rất khó khăn với em và khiến em bị nứt, rồi xước, vỡ ra từng mảnh một. Em lại phải gắn nó lại, rồi đi tiếp. Càng đi, em càng bị vỡ nhiều hơn. Có lúc là do đường đi khó khăn, có lúc là do những người em gặp trên đường xô em ngã dúi dụi. Nhiều khi em tưởng mình sẽ bỏ cuộc, mình sẽ ở yên đây, vỡ vụn.

Lam cứ đi mãi, có ngày cả ngày trời em chỉ bận ngồi dán những mảnh vỡ lại. Trong lúc dán, em để ý xung quanh mình có rất nhiều lá. Em lấy bút trong túi và viết, mỗi chặng em đi qua, em lại viết vào lá, rồi thả trôi nó cùng một mảnh vụn của em lên mặt nước. Em đứng nhìn nó trôi đi xa tít tắp, rồi lại cắm cúi đi. Chẳng nhớ em đã đi được bao lâu, gặp gỡ bao nhiêu người cũng trên chuyến hành trình tìm thác Bột Phép của riêng họ. Em đã kết bạn được với rất nhiều bạn bè ở các làng khác. Có những người đã giúp đỡ em 1 đoạn ngắn, có những người đã đồng hành cùng em từ những ngày đầu tiên và giờ vẫn còn đồng hành cùng em. Có những người còn làm em vụn vỡ hơn và để em ngồi dán những viết thương một mình. Nhưng đến một lúc em cũng bắt đầu quen với vòng tuần hoàn của chuyến đi - bước tới phía trước, vỡ vụn, gắn lại, rồi lại bước tới phía trước.

Một lần đang mải ngắm nhìn những gợn sóng đuổi nhau trên mặt nước, Lam chợt thấy một chiếc lá trôi dạt về mình. Trên lá có viết chữ, em tưởng là của những người bạn của em nên em mở ra xem và đọc. Có đôi khi em còn viết rồi thả ngược lại để biết đâu người viết chiếc là kia sẽ đọc được. Bất ngờ là người kia nhận được thật và cũng gửi lại cho em. Cứ như vậy, em dần biết người viết cho mình là một anh người gỗ, cũng đang trên chuyến hành trình của anh nhưng anh đã đi rất lâu và quên mất đứa bé ngày xưa còn vui chơi chạy nhảy, leo trèo ở làng Gỗ. Hai người kể cho nhau những câu chuyện của riêng họ, về những hoài bão và điều thú vị họ gặp trên đường đi. Lam rất thích thiên nhiên. Có lúc cô bé nhảy lên bất kỳ chuyến xe lạ nào và ngồi đó tới bến cuối cùng để khám phá thêm những vùng đất mới. Có lúc cô bé lại bất trợt khóc không kìm được nước mắt khi mà nghĩ rằng con dốc quá cao và cô không đủ sức để leo lên. Cô khóc không thể ngừng, có lúc khóc trước người khác, có lúc khóc một mình, đa phần là một mình. Còn anh người gỗ thì do khô cứng nên nhiều khi có vết thương hay không anh cũng không biết. Vì vốn người gỗ họ không có giỏi cảm nhận và hiểu được những mềm mỏng cần có trong cảm xúc. Từ trước cho tới nay dù có gãy vụn hay xước sát như thế nào thì anh cũng chỉ mặc kệ rồi cứ tiếp tục bước tiếp. Càng ngày, hai người càng viết nhiều cho nhau hơn. Có đôi khi là cùng ngồi học và ôn bài với nhau để suy nghĩ làm sao vượt qua được một vài thử thách. Từ khi quen anh, Lam cảm giác mình đi được xa hơn một chút một cách nhẹ nhàng hơn. Cho tới một ngày anh bảo, anh sẽ muốn vượt qua dòng sông. Anh muốn sang hẳn bên bờ của em để cùng đồng hành với em.



Bài đăng phổ biến